Nhiều người lớn khi học ngoại ngữ thấy khó khăn liền cho rằng họ không có “năng khiếu” học một ngôn ngữ khác ngoài tiếng mẹ đẻ của mình. Không khó để hiểu được điều này, viêc phải uốn lưỡi phát âm hay tư duy theo một cách khác “thông thường” làm cho chúng ta thấy không kiểm soát được chính bản thân mình, trái tim và bộ não lập tức “lên tiếng” phản đối!
 
Khi học tiếng mẹ đẻ, có những bé 9 tháng đã nói những từ đầu tiên, có bé lại 2, 3 tuổi. Liệu bé nói sớm hơn có phải là có “năng khiếu” ngôn ngữ hơn những bé nói muộn hơn không?
 
Hoàn toàn không!
 
Việc học ngôn ngữ cũng giống như hơi thở. Để cho bộ não được suy nghĩ, đôi mắt được nhìn và tai được nghe ngoại ngữ, tiếng Anh sẽ trở thành của con, vào một thời điểm mà con sẵn sàng. Khi con sẵn sàng và có hứng thú, con thậm chí tự học mà không cần phải thúc ép, học mọi lúc mọi nơi.

Nếu bạn hỏi con một từ nào đó mà con không giải thích được nghĩa của nó, có phải con không học được gì?

Nếu bạn hỏi con một từ nào đó mà con không giải thích được nghĩa của nó, không có nghĩa là con không học được gì.
Học một từ không chỉ là lặp lại được từ đó mà con phải hiểu từ đó thường dùng khi nói đến điều gì, sự vật gì, theo nghĩa tích cực hay tiêu cực, con phải được nghe rất nhiều trước khi tự nói lại và sử dụng được đúng ngữ nghĩa và ngữ cảnh.
Hơn nữa, không phải lúc nào trẻ con cũng thích trả lời. Không phải vì trẻ không biết, mà là không muốn!
Bố mẹ vì thế hãy làm bạn với con thay vì thúc ép, ra lệnh, hãy tin tưởng thay vì lo lắng, sốt ruột. Con sẽ cho bố mẹ thấy con trưởng thành như thế nào.
(st)